Hàn Ngũ đoán không sai chút nào, Triệu Thăng quả thực có ý ấy, chỉ là có những chuyện không thể làm quá lộ liễu như thế.
Trên mặt Triệu Thăng cố ý hiện ra vẻ không vui, giọng bất mãn: “Hàn huynh nói vậy là ý gì? Cho dù ngươi không nhắc đến, lão phu cũng đang định mời hai vị cùng ta vào trong dò xét một phen. Dù sao Thất Tinh linh cảnh quá mức thần bí, e rằng bên trong hung hiểm trùng điệp.”
Nghe vậy, Huyền Quang lão tổ cười lớn, lên tiếng trêu lão hữu: “Ha ha! Hóa ra chỉ là hiểu lầm! Hàn lão đệ, bản tọa phải nói ngươi vài câu. Lần này ngươi đúng là lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử rồi!”
“Haiz, Huyền huynh nói phải. Lần này quả thật là Hàn mỗ nghĩ lệch.” Hàn Ngũ cười khổ, hướng Triệu Thăng ôm quyền tỏ ý áy náy.




